Cách Để Ghi Nhớ Nhạc Piano

Cách Để Ghi Nhớ Nhạc Piano

Robert Estrin trả lời câu hỏi của một học viên piano: “Bạn tiếp cận việc chơi theo bản nhạc khác gì so với chơi thuộc lòng?”

Đây là hai bộ kỹ năng hoàn toàn khác nhau. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện nhỏ. Nhiều năm trước, tôi thường đi thi với vai trò đệm cho các nghệ sĩ biểu diễn. Đôi khi, vào phút chót, người đệm của ai đó lại không xuất hiện. Có thể đó là một em nhỏ với phần đệm rất đơn giản. Khi ấy, họ sẽ nhờ một trong những người đệm khác thay thế. Nhưng có người hoàn toàn không làm được nếu không có thời gian luyện trước. Họ thậm chí không thể đọc nhạc tại chỗ ngay cả với những bản nhạc học sinh rất dễ, mà buộc phải dành thời gian học bản nhạc trước.

Tôi cũng từng gặp những người đọc nhạc rất tốt, nhưng dù luyện một tác phẩm suốt nhiều tháng, họ vẫn không thể đạt được sự chắc chắn khi ghi nhớ. Đây thực sự là hai bộ kỹ năng hoàn toàn khác nhau. Vậy tại sao bạn lại cần cả hai? Đó là câu hỏi đầu tiên tôi muốn trả lời. Có những loại âm nhạc mà việc đọc bản nhạc là điều cốt lõi. Nhưng cũng có những lúc, việc chơi thuộc lòng lại mang đến lợi ích vô cùng lớn.

Vì sao nên ghi nhớ tác phẩm?

Bạn đã có giá nhạc ngay trước mặt, vậy tại sao không просто đọc nhạc? Tôi chơi các tác phẩm độc tấu bằng trí nhớ suốt thời gian dài. Nhưng vì sao? Có phải chỉ để phô trương không? Bí quyết nằm ở chỗ: khi bạn đã ghi nhớ tác phẩm, việc chơi trở nên dễ dàng hơn rất nhiều vì bạn không phải liên tục ngẩng lên nhìn bản nhạc. Với nhạc độc tấu, thực sự không có lý do gì để không học thuộc. Khi bạn bỏ công sức ngay từ đầu, bạn sẽ tận hưởng một buổi biểu diễn nhẹ nhàng hơn, không phải liên tục đảo mắt giữa bản nhạc và bàn phím.

Vì sao không nên ghi nhớ tác phẩm?

Trước hết, việc ghi nhớ rất tốn thời gian. Nhưng quan trọng hơn, khi bạn chơi cùng các nhạc công khác, trong hòa tấu thính phòng hay khi đệm, bạn bắt buộc phải nắm được toàn bộ tổng phổ. Bạn cần biết mọi người đang chơi gì. Bản nhạc không chỉ thể hiện phần của bạn mà còn bao gồm cả phần của các nhạc công khác. Khi chơi cùng người khác, việc nhìn vào bản nhạc giúp bạn ý thức được toàn bộ diễn biến âm nhạc, giống như vai trò của một người chỉ huy.

Cách luyện tập cho tác phẩm cần ghi nhớ so với tác phẩm chơi theo bản nhạc là hoàn toàn khác nhau

Cách Để Ghi Nhớ Nhạc Piano

Khi tiếp cận một tác phẩm bạn muốn học thuộc, bạn chỉ nên đọc qua hai hoặc ba lần, sau đó bắt đầu làm việc nghiêm túc từng đoạn nhỏ. Hãy bắt đầu với tay phải, học thật kỹ mọi yếu tố: cao độ, tiết tấu, thế bấm, cách xử lý câu nhạc và biểu cảm. Bạn có thể làm chủ một câu nhạc nhỏ chỉ trong vài phút. Sau đó làm điều tương tự với tay trái, ghi nhớ tay trái theo từng câu ngắn. Khi mỗi câu đã được học xong, bạn ghép hai tay lại với nhau và nối dần từ đầu tác phẩm. Cuối cùng, bạn sẽ học thuộc toàn bộ bản nhạc và tiếp tục củng cố trí nhớ cả khi có và khi không có bản nhạc. Đến một thời điểm nào đó, âm nhạc trở thành một phần của chính bạn. Đó là cảm giác tự do tuyệt vời.

Khi đệm cho người khác, bạn không luyện tập theo cách đó

Có thể sẽ có vài đoạn then chốt bạn luyện theo cách học thuộc từng phần, nhưng nhìn chung, bạn sẽ đi chậm qua toàn bộ tác phẩm và đọc nhạc. Những chỗ chưa đạt, bạn có thể áp dụng cách “vá lỗi tạm thời”. Hãy tập trung vào những đoạn chưa thể chơi trôi chảy ở tốc độ chuẩn và luyện chúng cho đến khi đạt mức độ vững vàng. Cố gắng chơi sao cho bạn không cần nhìn xuống tay, để mắt luôn ở trên bản nhạc và chơi hoàn toàn bằng cảm giác. Điều này nghe có vẻ bất khả thi, và đúng là sẽ có những cái liếc nhanh ở các quãng nhảy lớn. Nhưng trong lúc luyện tập, hãy hướng tới việc không cần nhìn tay chút nào. Khi đạt đến trạng thái thoải mái hoàn toàn, bạn sẽ bị cuốn trọn vào bản nhạc. Đó là một cảm giác rất tuyệt, bởi khi cần liếc nhanh một chút thì cũng không sao. Tuy nhiên, đừng di chuyển đầu, chỉ di chuyển mắt.

Làm sao có thể chơi mà không nhìn tay?

Có những nghệ sĩ piano khiếm thị xuất sắc, họ có thể chơi bất cứ tác phẩm nào, kể cả những bản nhạc có quãng nhảy rất lớn. Điều đó chứng minh rằng việc chơi không nhìn tay là hoàn toàn có thể. Hãy nghĩ đến các nghệ sĩ violin hay cello: nhạc cụ của họ không có phím chia, vậy mà họ vẫn thực hiện được những quãng nhảy lớn dù không phải lúc nào cũng nhìn tay. Vì thế, bạn hoàn toàn có thể học cách chơi mà không cần nhìn bàn phím.

Tóm lại, đây là hai cách luyện tập hoàn toàn khác nhau. Với nhạc độc tấu, việc ghi nhớ là rất đáng giá. Nhưng khi chơi cùng các nhạc công khác, việc nhìn bản nhạc lại mang đến lợi ích rất lớn. Hai cách tiếp cận này khác nhau hoàn toàn trong quá trình luyện tập. Tôi rất tò mò muốn biết những người khác đã giải quyết những vấn đề này như thế nào.

Dưới đây là 5 mẹo hàng đầu của để làm chủ kỹ năng ghi nhớ tác phẩm:

Ghi nhớ là một chủ đề luôn gây nhiều tranh luận trong việc chơi piano. Dù một tác phẩm có được biểu diễn thuộc lòng hay không, bản thân quá trình ghi nhớ vẫn vô cùng hữu ích. Nó hỗ trợ rất nhiều khía cạnh khi học repertoire, từ việc hiểu rõ hình thức và cấu trúc, cho đến việc nội tâm hóa hoàn toàn tác phẩm đã chọn (cả về thể chất lẫn tinh thần), từ đó mang lại một màn trình diễn thống nhất hơn, có chiều sâu hơn và giàu sức thuyết phục hơn.

Dưới đây là một vài gợi ý giúp hỗ trợ việc ghi nhớ:

1. Mang bản nhạc (và bút chì) ra xa cây đàn và nghiên cứu kỹ cấu trúc của tác phẩm.

Đánh dấu những “mốc” quan trọng như hình thức (fugue, sonata form, ternary form, v.v.), các chuyển giọng, kết cấu, tiến trình hợp âm và những yếu tố tương tự.

2. Khi bắt đầu học một tác phẩm, hãy ghi nhớ ngay từ đầu.

Hãy cưỡng lại cám dỗ “chỉ học nốt nhạc” rồi để việc ghi nhớ sang giai đoạn sau. Nếu bạn có thể làm điều này ngay từ đầu, từng ô nhịp (hoặc từng câu nhạc), học mọi thứ từ “cảm giác” vật lý của các mô hình nốt, thế bấm và chuyển động, cho đến âm thanh và chi tiết âm nhạc cần đạt được, bạn sẽ thấy việc ghi nhớ về lâu dài trở nên dễ dàng hơn. Điều này là vì bạn đã sớm đưa âm nhạc ra khỏi trang giấy và để nó thấm sâu vào trí óc.

3. Làm việc không có bản nhạc càng sớm càng tốt (không có nghĩa là bạn sẽ không quay lại xem bản nhạc thường xuyên).

Hãy ghi nhớ từng tay riêng biệt. Điều này đặc biệt có lợi, nhất là với tay trái, vốn có xu hướng “biến mất” dưới áp lực biểu diễn. Hãy chú ý kỹ đến thế bấm và mô hình nốt, đồng thời tìm ra những điểm mốc giúp gợi nhớ.

4. Đảm bảo rằng bạn đã chia nhỏ tác phẩm thành từng phần, để có thể luyện tập từ nhiều “điểm xuất phát” khác nhau.

Bạn có thể chia tác phẩm thành khoảng mười phần (hoặc hơn). Hãy luyện chơi từ đầu mỗi phần cho đến khi trở nên thật tự nhiên, đồng thời giữ sự tập trung hoàn toàn của trí óc khi làm việc này. Nếu bạn bị trượt khi chơi liền mạch hoặc trong lúc biểu diễn, bạn có thể dễ dàng phục hồi bằng cách nhanh chóng chuyển sang “phần” tiếp theo.

5. Nghe tác phẩm trong đầu (khi không ngồi bên đàn), hoặc hình dung bản thân đang ngồi chơi trên bàn phím.

Cả hai đều là những kỹ thuật rất hữu ích khi tác phẩm đã nằm vững trong tay và trong trí nhớ. Tôi thấy đây là những công cụ vô cùng giá trị. Hãy ngồi yên lặng và “chơi” tác phẩm trong đầu, tập trung tuyệt đối để không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Khi bạn có thể “nghe” trọn vẹn tác phẩm từ đầu đến cuối một cách dễ dàng, bạn đang tiến rất gần tới việc làm chủ (hay “chinh phục”) trí nhớ của mình.

Xem thêm sản phẩm Đàn Piano.

Xem thêm sản phẩm Guitar Điện.

Xem thêm sản phẩm Guitar Acoustic.

Xem thêm sản phẩm Guitar Classic.

Xem thêm sản phẩm Guitar Pedal.

Xem thêm sản phẩm Amplifier

Bình luận

* Xin lưu ý, bình luận cần được phê duyệt trước khi được đăng.